Thứ Hai, 21 tháng 8, 2023

chuyện đêm khuya

 Chỉ là một ngày bình thường, tôi ngồi học bài và khóc. Nhiều lúc tôi cảm thấy bản thân vô dụng, điều gì ở ở tôi đã không làm được, tôi luôn thua thiệt về mọi thứ, không chiều cao không sắc đẹp không giỏi ăn nói và nhiều thứ khác, cái tôi có chỉ là cái não có kiến thức đủ dùng. Có lẽ từ lúc tôi sinh ra, tôi đã luôn ở bản ngã sai lầm, đến cái ngành tôi học bây giờ tôi rất chán ghét nó, tôi đã không giữ được đam mê của mình, tôi đã biến nó thành thứ không thể chấp nhận được. Than thở làm gì vì tôi biết ngoài kia còn nhiều người không được như tôi, còn nhiều người phấn đấu ngoài kia. Chỉ là nhiều lúc tôi muốn một khởi đầu lại, đến cả quyết định còn không chọn được. Chỉ muốn viết hết để sáng mai ở thực tại tôi lại phải sống tiếp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét